Home » Trào Phúng
Lời Thị Phi, Phật Tổ
00:49 |Một lần, Phật đi giáo hóa ở vùng có nhiều người tu theo Bà La Môn giáo. Các tu sĩ Bà La Môn thấy đệ tử của mình đi theo Phật nhiều quá, nên ra đón đường Phật mà mắng chửi. Phật vẫn đi thong thả, họ đi theo sau không tiếc lời rủa xả. Thấy Phật thản nhiên làm thinh, họ tức giận, chặn Phật lại hỏi:
– Ngài có điếc không?
– Ta không điếc.
– Ngài không điếc sao không nghe tôi chửi?
– Này tín đồ Bà La Môn, nếu nhà ông có đám tiệc, thân nhân tới dự, mãn tiệc họ ra về, ông lấy quà tặng họ không nhận thì quà đấy về tay ai?
– Quà ấy về tôi chứ ai.
– Cũng vậy, ông chửi ta, ta không nhận thì thôi.
Trong kinh Phật viết rằng, khi người ác mắng chửi người thiện, người thiện không nhận thì người ác giống như người ngửa mặt lên trời phun nước bọt, nước bọt không tới trời mà rời xuống ngay mặt người phun. Có thọ nhận mới dính mắc đau khổ, không thọ nhận thì an vui hạnh phúc. Thế nên từ nay về sau nếu có nghe thấy ai đó nói lời không tốt về mình, chớ có thọ nhận thì sẽ được an vui.Theo Phật giáo, khẩu nghiệp là một trong những nghiệp nặng nề nhất mà một người có thể tạo ra. Vết thương bạn gây ra trên thân thể người khác còn có ngày lành nhưng vết thương gây ra bởi lời nói thì chẳng biết ngày nào mới lành lại được.
Vì vậy hãy cẩn trọng với lời nói của mình, đừng gây ra thị phi vì vô ý thức, cũng đừng trách móc người khác chỉ vì lỗi lầm của họ bởi: “Every saint has a past, every sinner has a future”, nghĩa là “Vị thánh nào cũng có một quá khứ, và tội đồ nào cũng có một tương lai”.
Lời thị phi, Đường Thái Tông và Hứa Kính Tôn
00:47 |Trong một buổi nhàn hạ, vua Đường Thái Tông hỏi chuyện vị quan cận thần là Hứa Kính Tôn rằng:
– Trẫm thấy khanh phẩm cách cũng không phải là phường sơ bạc. Sao lại có nhiều tiếng thị phi chê ghét như thế?
Hứa Kính Tôn trả lời:
– Tâu bệ hạ. Mưa mùa Xuân tầm tã như dầu, người nông phu mừng cho ruộng đất được thấm nhuần, kẻ bộ hành lại ghét vì đường đi trơn trợt. Trăng mùa thu sáng vằng vặc như gương treo trên bầu trời đêm, hàng thi nhân vui mừng gặp dịp thưởng du ngâm vịnh, nhưng bọn đạo chích lại ghét vì ánh trăng quá sáng tỏ. Trời đất kia vốn vô tư không thiên vị, mà cơn nắng mưa thời tiết vẫn bị thế gian trách hận ghét thương.
Còn hạ thần đâu phải một người vẹn toàn thì làm sao tránh khỏi tiếng chê bai chỉ trích.Cho nên ngu thần trộm nghĩ, đối với tiếng thị phi trong thế gian nên bình tâm suy xét, đừng nên vội tin nghe. Vua tin nghe lời thị phi thì quan thần bị hại. Cha mẹ tin nghe lời thị phi thì con cái bị ruồng bỏ. Vợ chồng tin nghe lời thị phi thì gia đình ly tán. Tiếng thị phi của thế gian nọc độc còn hơn rắn rết, bén hơn gươm đao, giết người không thấy máu.
Diễn Viên Nổi Tiếng
17:10 |Một diễn viên nổi tiếng đang đi trên tàu hỏa bị hai phụ nữ có tuổi nhận ra và bị họ quấy rầy bằng đủ thứ chuyện tào lao. Người diễn viên không biết làm cách nào chấm dứt được những cuộc chuyện trò thao thao ngán ngẩm của họ.
Lát sau đoàn tàu chui vào đường hầm, nhưng đèn trong tàu không bật. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, người diễn viên áp lưng bàn tay lên miệng hôn một cái thật kêu. Khi đoàn tàu ra ngoài trời sáng, cả hai người phụ nữ nhìn nhau trong im lặng lạnh lùng.h lùng.
Cô bé mong cha ốm suốt đời
06:05 |Cô bé 8 tuổi Yaoyao ở Bắc Kinh, Trung Quốc, vừa trở thành sự kiện gây xôn xao, khi thổ lộ điều ước đầu năm mới của mình là muốn cha ốm suốt đời.
Ngày 5/1, cô giáo chủ nhiệm Hu, ở trường tiểu học Binjiang, quận Shapingba, thành phố Bắc Kinh xem lại bài tập được giao của các học sinh lớp hai của mình. Bài tập yêu cầu các em viết về ước mơ đầu năm mới.
Đọc Thêm…
Ngày 5/1, cô giáo chủ nhiệm Hu, ở trường tiểu học Binjiang, quận Shapingba, thành phố Bắc Kinh xem lại bài tập được giao của các học sinh lớp hai của mình. Bài tập yêu cầu các em viết về ước mơ đầu năm mới.
Trên các tờ giấy, cô lần lượt đọc thấy "Ước mơ lớn nhất của em là đạt điểm tuyệt đối trong kỳ thi cuối năm. Nếu được, mẹ em sẽ cho em ra biển trong kỳ Lễ hội Mùa xuân", "Em ước có thể nhảy múa trước toàn trường trong Tết Thiếu nhi"...
Rất nhiều điều ước khác nhau. Nhưng cô Hu giật mình khi đọc đến bài của Yaoyao. Trên tờ giấy, có bức tranh bàn tay to lớn của người cha nắm lấy bàn tay bé nhỏ của một cô bé, và bên cạnh đó là dòng chữ "Em ước trong năm mới là cha em sẽ ốm suốt đời".
"Yaoyao, có phải em đã viết sai điều ước của mình? Đó có phải là ước mong trong năm mới của em không?", cô giáo Hu bối rối, nhưng Yaoyao gật đầu xác nhận.
Theo CCTV, cô giáo lập tức mở cuộc điều tra, bằng cách gọi điện đến gia đình hỏi thăm em có bị cha lạm dụng, bị đánh đập hay đối xử tồi tệ. Mẹ của cô bé, khi biết được điều ước của con mình, đã ngay lập tức đến trường cùng cô giáo.
Trước mặt hai người, Yaoyao cho biết: "Con chỉ muốn bố ốm vì bố quá bận đến nỗi không thể ở bên con, trừ lúc bố bị ốm".
Cha của em, Liu Qiang (tên giả) là giám đốc chi nhánh ở Trùng Khánh của một công ty lớn. Công việc khiến ông bận rộn quanh năm suốt tháng, và tham gia vào các hoạt động xã hội hầu như mỗi ngày. Khi ông trở về nhà lúc 1 hoặc 2 giờ sáng đã được xem là sớm. Do vậy hai cha con hầu như không mấy khi thấy mặt nhau.
Một tháng trước, ông bố hứa với con gái nếu cô bé được 100 điểm trong kỳ thi, ông sẽ chiêu đãi món gà rán Kentucky. Và ngày 21/12/2009, cô bé mang bài tập có số điểm 100 trở về nhà, ông bố vẫn không về. Trước khi đi ngủ, Yaoyao đếm ngón tay của mình một cách buồn bã và nói với mẹ: "Bố không còn yêu con nữa. Con đã không nhìn thấy bố 10 ngày rồi".
Trong dịp Giáng sinh, ông Liu ngập trong các cuộc gặp gỡ và uống quá nhiều đến mức xuất huyết dạ dày và phải nhập viện. Vài ngày sau đó, ông được nghỉ ngơi tại nhà. Trong những ngày đó, Liu ăn tối cùng con gái, giúp cô bé làm bài tập về nhà và sai bảo con. Đôi khi, Liu còn đưa con gái đến siêu thị gần nhà để mua snack.
Trong những ngày đó, cô bé Yaoyao hạnh phúc như con chim non, hát suốt ngày. Nhưng khi ông bố hồi phục sức khỏe, cũng là chấm hết cho chuỗi ngày hạnh phúc. Liu một lần nữa lại đi công tác triền miên.
Khi biết được điều ước của con gái mình, ông bố đã lặng người đi, không nói được trong một lúc lâu. "Tôi cũng muốn dành nhiều thời gian hơn cho con gái, nhưng tôi không có lựa chọn nào khác. Tôi đã thất bại trong trách nhiệm làm cha của mình. Điều ước của con gái khiến tôi thấy có lỗi. Tôi cảm thấy có lỗi rằng tôi không thể hứa hẹn mình sẽ làm tốt hơn trong tương lai", Liu nói.
Cô giáo Hu, chủ nhiệm lớp của Yaoyao, cho biết lớp có 44 học sinh, và hầu hết các em đều nói rằng bố mẹ mình, đặc biệt là bố, hiếm khi dành nhiều thời gian cho chúng. Luôn là ông bà ở với lũ trẻ.
Tờ "Life Times" và Công ty tư vấn thông tin Horizonkey Bắc Kinh đã thực hiện cuộc khảo sát qua điện thoại trên 1.425 cư dân sống ở 5 thành phố lớn của nước này là Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu, Vũ Hán và Trùng Khánh. Kết quả cho thấy, ngoài việc dành thời gian để ngủ, 25% mọi người chỉ dành chưa đầy 2 giờ mỗi ngày cho gia đình.
Những người có học vấn càng cao càng ít dành thời gian trò chuyện với người thân hơn, và cũng có mức độ tự hài lòng thấp hơn. Ngay cả trong khoảng thời gian chưa đến 2 giờ ở cạnh gia đình đó, điều được đề cập đến chủ yếu là những cuộc gặp gỡ trong ngày và các vấn đề đời sống. Có rất ít cuộc trò chuyện sâu sắc và ý nghĩa.
Còn theo khảo sát trên 1000 người, do Mạng lưới dữ liệu khảo sát Trung Quốc thực hiện, thì 32.6% các bậc cha mẹ thừa nhận họ chưa bao giờ có cuộc trò chuyện sâu sắc với con mình. Ngoài ra, 42.6% các bậc cha mẹ về nhà sau khi trẻ đã lên giường ngủ, trên 33% hiếm khi trò chuyện kỹ lưỡng với trẻ, 27.9% không bao giờ đưa trẻ ra ngoài đi chơi, và chỉ có 24,6% dành thời gian cho con cái. Mặc dù sau cuộc khảo sát, hơn 70% các vị phụ huynh nghĩ rằng họ nên dành nhiều thời gian nhất có thể cho con, rất nhiều người trong số họ tin rằng điều đó chỉ là một giấc mơ.
Cháy nhà
05:48 |Có một người không may bị cháy nhà, cơn hỏa hoạn nhanh chóng lan rộng, người này lo lắng, sợ cháy tiêu tan mất cả sản nghiệp cả đời tích cóp trong chốc lát.
Bất chợt trời đổ một cơn mưa rào, dập tắt đám cháy, ngôi nhà được cứu thoát khỏi cơn hỏa hoạn, chỉ bị hỏng nhẹ, không hư hỏng mấy.
Thế nhưng chủ nhà ấy vẫn tiếc nuối mà trách ông trời rằng:
-Sao ông trời không mưa sớm hơn một chút, thì có phải nhà ta không bị cháy, không bị hư hại gì cả.
Thật không may cho người này, sau đó ít lâu bị cháy nhà một lần nữa, lần này trời không mưa nữa, cả ngôi nhà bỗng chốc hóa ra tro, tài sản tích cóp cả đời cũng chẳng còn gì.
Người này lại than:
-Trời ơi ! sao lần trước tôi cháy nhà, ông cho một trận mưa mà cứu thoát, sao lần này ông không cho một trận mưa mà cứu thoát tôi lần nữa ? chẳng cứu được hết thì cũng đừng bắt tôi tay trắng chứ !
Người khác nói:
-Lần trước, bị cháy nhà, nhưng không hư hại gì mấy, ông chỉ phải tu sửa một chút, rồi tiếp tục ở được. Trời cứu ông như vậy là nhiều lắm rồi, nhưng ông lại trách ông trời, sao không mưa ngay từ đầu, để ông không bị hư hại gì. Lỗi gây nên hỏa hoạn, là tại ông, sao ông lại trách ông trời ? Vậy nên lần này ông bị cháy nhà, trời không cứu ông nữa.
Đọc Thêm…
Bất chợt trời đổ một cơn mưa rào, dập tắt đám cháy, ngôi nhà được cứu thoát khỏi cơn hỏa hoạn, chỉ bị hỏng nhẹ, không hư hỏng mấy.
Thế nhưng chủ nhà ấy vẫn tiếc nuối mà trách ông trời rằng:
-Sao ông trời không mưa sớm hơn một chút, thì có phải nhà ta không bị cháy, không bị hư hại gì cả.
Thật không may cho người này, sau đó ít lâu bị cháy nhà một lần nữa, lần này trời không mưa nữa, cả ngôi nhà bỗng chốc hóa ra tro, tài sản tích cóp cả đời cũng chẳng còn gì.
Người này lại than:
-Trời ơi ! sao lần trước tôi cháy nhà, ông cho một trận mưa mà cứu thoát, sao lần này ông không cho một trận mưa mà cứu thoát tôi lần nữa ? chẳng cứu được hết thì cũng đừng bắt tôi tay trắng chứ !
Người khác nói:
-Lần trước, bị cháy nhà, nhưng không hư hại gì mấy, ông chỉ phải tu sửa một chút, rồi tiếp tục ở được. Trời cứu ông như vậy là nhiều lắm rồi, nhưng ông lại trách ông trời, sao không mưa ngay từ đầu, để ông không bị hư hại gì. Lỗi gây nên hỏa hoạn, là tại ông, sao ông lại trách ông trời ? Vậy nên lần này ông bị cháy nhà, trời không cứu ông nữa.










